Em đã co ro trong cái lạnh mới chớm về.
Hôm qua tí tởn gặp 1 shop Orange factory (chuyên hàng rẻ rẻ), nhảy vào mà muốn khóc, cơ man nào là áo ấm, mà em thì nghèo vét túi không ra đồng nào, dù thân gầy đang run cầm cập vì rét thì cũng chỉ dám sờ sờ mó mó mà ao ước: "chao ôi là ấm!!"..thích cái áo len dày màu lông chuột có lớp lông cổ êm, giá cũng 140k! ngó qua cái áo khoác gió đệm bông dày ơi là dày , cũng 120k! cái túi áo chỉ còn 3k chưa bằng ly cafe vừa uống ở cafe bean & tea leaf lúc chiều... lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa, nghĩ làm sao mập lên giảm lạnh sống qua vài con trăng sắp tới?
Bước ra đường dòng người hối hả, hóa ra mình đã ở đây!
Em đã nghĩ mình thật tốt, được sống thật tốt...Bên cạnh thứ tình cảm giữa con người với con người, với em, yêu và được yêu là đồng nghĩa với sống. Làm được điều mình thích, trải nghiệm bản thân mình, thật tốt!
Với em, hòa vào kiến trúc, ngắm nhìn công trình nào đó, cũng vui như yêu thương.
Với em, hòa vào cuộc sống, bước và ngắm nhìn cuộc sống, cũng đã mênh mang cảm giác hạnh phúc.
Em bình thường bé nhỏ chưa biết mình có thể đem lại cho ai hạnh phúc hay tình yêu cho ai không, cũng như em mỏi mệt chẳng muốn bước vào cuộc đời ai nữa. Em không tin mình lại, có thể, hết lòng, hướng về ai đó nữa, bằng tấm lòng và dám gạt bỏ những thói quen của mình, sắp xếp thời gian của mình, chỉ để bước vào cuộc sống của ai đó. Chắc vì, trái tim mình, không sẵn sàng.
Em vẫn hạnh phúc, dù có người nào đó cho rằng là kiểu hạnh phúc của kẻ tự kỉ - nhưng sao nhỉ? dù chỉ 1 mình em vẫn hạnh phúc, bởi bằng giao hòa cảm nhận với xung quanh, điều đó thật dễ dàng so với việc sẽ cùng ai đó (số nhiều) thấy hạnh phúc.
Cho gió lạnh ngày cuối thu.
Chờ mong ai với những mênh mang nỗi nhớ.
Đẹp quá! sống thật tốt!


No comments:
Post a Comment