Tháng thu về
những sáng lạnh tê người
chỉ có mèo lười
cuộn tròn chăn ương bướng.
Tháng thu vàng
nhuộm tràn nỗi nhớ
những chuyến đi xa, trốn chạy
xao xuyến gió rụng tràn thơ
Chỉ có em với nỗi nhớ mênh mang
mỗi ngày về anh
nếu lá đếm nhành cây được
thì nhớ anh có thể vẽ bằng lời.
(MK)
Em thích ánh sáng rực hồng
chói lòa đôi mắt
chỉ vì em có thể nhìn ngắm anh trong đó
bằng trái tim em
vẽ nên khuôn mặt người
những nỗi nhớ chẳng thể đặt tên
như trời thu chao trở
nơi mình em chìm trong gió
và nỗi nhớ anh giả dối đến nôn nao
Gửi đến nụ cười và kỉ niệm
như ánh sáng xa vời khó nắm bắt
chỉ đẹp khi còn xa cách
Và biến anh thành vô ảnh lung linh .
(BH)
Cho trời thu những ngày trong vắt
những hàng cây bạt gió
những màn lá dày chỉm lấp bước chân.
Và màu mây trời mưa cuốn vàng ươm.
Em muốn đi xa, không bước vào lòng anh
Em sợ những nỗi nhớ kéo mình tít tắp
ương bướng trái tim em khuất lấp
Những kỉ niệm cũ xa vời
Đến với anh bằng nỗi ngập ngừng
khi lòng em còn vươn nơi xa khác
dủ trải lòng ấm áp
cũng chưa xóa nhạt nhòa
Nếu ta có gặp lại nhau trong nhịp dòng thu năm khác
Có chắc anh còn đó nỗi nhớ thương?
Vì trái tim em ương bướng chẳng nghe lời
Nên hẹn hò chắc còn xa cách.
phải không anh?
(HN)
Cho riêng mình một màu thu
rực rỡ
để lòng bước đến những đất ước mơ
đánh đổi bằng cách xa ấm áp
Cho mình đi xa
để trốn thoát
cơn mộng mị vợi vời
Em bảo em còn thiết tha
là em gian dối
em bảo em quên ngặt
là em cũng chẳng thật thà
kỉ niệm về thời gian
ý thức về không gian
vì ta không nhớ
nên em cũng quên đi thế nào
Xuân hè trôi qua
ấm áp vì có anh
cho em quên đi 1 ước mơ khác
Thu đông vắng anh
cho em trở lại
chính mình
yếu đuối
như lá thu cố vươn lại cành
troi trụi đi
nhưng là ước mơ
cho bừng cháy
tháng 11 trời thu chao trở
ước mơ có anh.
(Viết cho Thiên Lý- Seoul 2012)



No comments:
Post a Comment